Trang chủ » Giới thiệu về Sri Ramana Maharshi

Giới thiệu về Sri Ramana Maharshi

by Hậu Học Văn
73 views

Lời Giới Thiệu

Chân Ngã (The Self)

#1 - Thực Tại - Tĩnh Lặng

#2 - Ba trạng thái Tỉnh, mộng, ngủ sâu

#3 - Hạnh phúc - Trái Tim

#4 - Ngã nhận thức & Ngã vô minh

#5 - Khởi sinh bản ngã - Giác ngộ Chân Ngã

#6 - Vô minh - Vở kịch của Thượng Đế

#7 - Loại bỏ tâm trí

#8 - Jnani (Người biết Chân Ngã)

#9 - Trạng thái của Jnani

#10 - Vấn ngã & Quy hàng

#11 - Vấn ngã - Ngã niệm - Thiền Định

#12 - Thực hành vấn ngã

#13 - Yoga - Truy vấn 'Tôi là Ai'

#14 - ''Tại sao tôi không cảm thấy nó?''

#15 - Truy vấn - Nhận biết Chân Ngã

#16 - Vấn ngã & những quan niệm sai lầm

#17 - Quy hàng

#18 - ''Nếu chỉ có quy hàng có đủ chứng ngộ được Chân Ngã không?''

#19 - Guru (Bậc Đạo Sư)

#20 - ''Ngài hay Guru có thể giúp chúng tôi nhận ra Chân Lý không?''

#21 - Ân điển của Guru

#22 - Sự tĩnh lặng & Sat-sanga

#23 - Sự tĩnh lặng & Guru

#24 - Thiền định & Yoga

#25 - ''Tôi nên thiền như thế nào?''

#26 - Mantra & Japa

#27 - Japa & Ajapa (bất thành lời)

#28 - Đời sống trong thế gian

#29 - Tu tập tâm linh - Ăn uống - Tình dục

#30 - Yoga

#31 - Luân xa - Yoga karma

#32 - Samadhi

#33 - Khải tượng & Quyền năng tâm linh

#34 - Những trải nghiệm tâm linh

#35 - Thực tại của thế giới

#36 - Luân hồi

#37 - Bản chất của Thượng Đế (God)

#38 - Đau khổ và Đạo đức

#39 - Karma - Định mệnh - Tự do ý chí

Năm 1896, một cậu học sinh mười sáu tuổi đã rời khỏi gia đình và, bị thúc đẩy bởi một sức mạnh bên trong, từ từ tìm đường đến Arunachala, một ngọn núi linh thiêng và trung tâm hành hương ở Nam Ấn Độ. Khi cậu ấy đến, cậu ta đã vứt bỏ tất cả tiền bạc và tài sản của mình và tự bỏ đi chính bản thân mình với một nhận thức mới khám phá rằng bản chất thực sự của cậu ta là vô hình tướng, là ý thức nội tại. Nhận thức này hấp thu cậu ấy rất mãnh liệt khiến cậu ấy hoàn toàn không biết gì về cơ thể mình và thế giới; côn trùng nhai đi một phần của chân cậu ấy, cơ thể cậu đang dần trôi đi sức sống bởi vì cậu ấy hiếm khi có đủ ý thức để ăn uống, đầu tóc và móng tay dài ra không thể kiểm soát được. Sau hai hoặc ba năm trong trạng thái này, cậu ấy bắt đầu quay trở lại trạng thái bình thường một cách chậm chạp, quá trình này đã được kết thúc sau nhiều năm.

Ngộ giác của cậu ấy rằng bản thân mình chính là cái ý thức không bị ảnh hưởng bởi quá trình chuyển đổi vật lý này và nó vẫn liên tục và không bị hạn chế trong suốt phần đời còn lại của cậu. Trong theo cách nói của người Hindu, cậu đã ‘chứng ngộ Chân Ngã’ (the Self); nghĩa là cậu ấy đã nhận ra bằng kinh nghiệm trực tiếp rằng không có gì tồn tại ngoài một ý thức không thể phân chia và phổ quát toàn vũ trụ, khi không biểu lộ thì là sự hiện hữu hoặc tánh nhận thức, khi được biểu lộ thì là hình tướng của toàn vũ trụ.

Thông thường, nhận thức này chỉ được tạo ra sau một thời gian dài và gian khổ tu hành nhưng trong trường hợp này nó đã xảy ra một cách tự nhiên, không cần nỗ lực hoặc mong muốn trước. Venkataraman, cậu học sinh mười sáu tuổi, ở một mình trong căn phòng trên lầu của cậu ở nhà của chú ở Madurai (gần cực nam của Ấn Độ) khi cậu đột nhiên bị bao trùm bởi một nỗi sợ hãi cái chết dữ dội. Sau đó vài phút cậu ấy đã trải qua một trải nghiệm mô phỏng cái chết, khi đó lần đầu tiên cậu ấy nhận thức một cách có ý thức rằng chân tánh của cật là không thể bị phá hủy và nó không liên quan đến cơ thể, tâm trí hoặc nhân cách.

Nhiều người đã báo cáo về những trải nghiệm bất ngờ tương tự nhưng chúng hầu như luôn luôn là tạm thời. Trong trường hợp của Venkataraman, trải nghiệm này là vĩnh hằng và không thể thay đổi. Từ đó, việc ý thức mình là một con người cá nhân không còn tồn tại và nó không bao giờ hoạt động trở lại trong cậu ấy. Venkataraman không nói với ai về kinh nghiệm của mình và trong sáu tuần, cậu ta giữ vẻ ngoài của một cậu học sinh bình thường. Tuy nhiên, cậu ấy nhận thấy đây là một việc ngày càng khó duy trì và cuối cùng trong khoảng thời gian sáu tuần này, cậu ấy đã từ bỏ gia đình và trực tiếp đến thánh sơn Arunachala.

Sự lựa chọn núi Arunachala không phải là ngẫu nhiên. Trong suốt cuộc đời ngắn ngủi của ông ấy ông luôn gắn với núi Arunachala của Thượng Đế, và một bí mật lớn lao đã hé lộ với ông rằng ngọn không phải là một cõi trời nào đó, mà nó là một thực thể trần gian hữu hình. Bản thân ngọn núi nó từ lâu đã được những người theo đạo Hindu coi là biểu hiện của thần Shiva, một vị thần Hindu, và trong những năm sau đó Venkataraman thường nói rằng sức mạnh tâm linh của Arunachala đã mang lại sự chứng ngộ Chân Ngã của ông. Tình yêu của ông ấy dành cho ngọn núi lớn đến nỗi kể từ ngày ông ấy đến năm1896 cho đến khi qua đời vào năm 1950, không ai có thể thuyết phục ông rời khỏi núi qua hai dặm.

Sau một vài năm sống trên sườn dốc của nó, nhận thức bên trong của ông ấy bắt đầu biểu hiện ra như một ánh hào quang tâm linh bên ngoài. Sự rạng rỡ này đã thu hút một một nhóm nhỏ những người tín đồ và, mặc dù ông ấy vẫn im lặng trong hầu hết thời gian, ông đã bắt đầu vào sự nghiệp giảng dạy. Một trong những tín đồ đầu tiên của ông ấy, bị ấn tượng bởi sự thánh thiện và trí tuệ hiển nhiên của chàng trai trẻ, quyết định đổi tên ông thành là Bhagavan Sri Ramana Maharshi. Bhagavan có nghĩa là Thượng Đế hay Thần Linh, Sri là một danh hiệu kính trọng của người Ấn Độ, Ramana là sự rút gọn lại từ Venkataraman và Maharshi có nghĩa là ‘tiên tri vĩ đại” trong tiếng Phạn. Cái tên này được ưu ái và đồng thuận bởi những người tín đồ khác của ông ấy và nó nhanh chóng trở thành danh hiệu mà ông ấy được biết đến với thế giới.

Ở giai đoạn này của cuộc đời, Sri Ramana rất ít nói và như vậy những lời dạy của ông đã được truyền đi theo một cách khác thường. Thay vì đưa ra những hướng dẫn bằng lời nói, ông liên tục tạo ra một sức mạnh thầm lặng hoặc sức mạnh làm tĩnh lặng tâm trí những người hợp cách và đôi khi thậm chí còn cho họ trải nghiệm trực tiếp về trạng thái mà bản thân ông ấy vĩnh viễn đắm chìm trong. Trong những năm sau đó, ông ấy trở nên nói nhiều hơn sẵn sàng đưa ra những lời dạy bằng lời nói, nhưng ngay cả sau đó, sự truyền đạt tĩnh lặng luôn có sẵn cho những người có thể thực hiện tiếp thu tốt. Trong suốt cuộc đời của mình, Sri Ramana đã nhấn mạnh rằng điều này dòng quyền năng thầm lặng đại diện cho những giáo lý của ông ấy một cách trực tiếp và tập trung nhất. Tầm quan trọng của điều này được ông nhắc đến thường xuyên rằng hiệu quả rằng những lời dạy bằng lời nói của ông ấy chỉ được đưa ra cho những người không thể hiểu được sự im lặng của ông.

Năm tháng trôi qua, ông ngày càng trở nên nổi tiếng hơn. Một cộng đồng phát triển lên xung quanh ông, hàng nghìn vị khách đã đổ xô đến gặp ông và trong hai mươi năm cuối đời ông đã được công nhận một cách rỗng rãi là vị thánh nổi tiếng và được tôn kính nhất của Ấn Độ . Một số trong hàng ngàn người này bị thu hút bởi sự bình yên mà họ cảm thấy trong sự hiện diện của ông, những người khác có cơ duyên đã được ông hướng dẫn tâm linh và giải thích các giáo lý tôn giáo, và một số chỉ đến để nói với ông ấy những vấn đề của họ. Dù lý do của họ là gì thì gần như tất cả những người tiếp xúc với ông đều bị ấn tượng bởi sự giản dị và khiêm tốn của ông.

Ông luôn sẵn lòng tiếp đón khách trong hai mươi bốn giờ một ngày bằng cách sinh hoạt và ngủ trong một hội trường chung nơi mà mọi người luôn có thể tiếp cận và tài sản riêng duy nhất của ông là một tấm khố vải, một cái thau nước và một cái gậy chống. Mặc dù ông được hàng ngàn người tôn thờ như một vị Chúa sống, ông vẫn từ chối cho phép bất cứ ai đối xử với ông như một người đặc biệt và ông luôn từ chối nhận bất cứ lễ vật gì nếu nó không được chia sẻ cho mọi người trong đạo tràng một cách bình đẳng. Ông đã san sẻ các công việc chung và trong nhiều năm, ông đã thức dậy lúc 3 giờ sáng để chuẩn bị thức ăn cho cư dân của đạo tràng.

Ý thức bình đẳng của ông đã trở thành huyền thoại. Khi có khách đến gặp ông – không hề xảy ra sự khác biệt nào cho dù họ có là VIP, nông dân hay động vật – họ tất cả sẽ được đối xử với sự tôn trọng và cân nhắc như nhau. Mối quan tâm bình đẳng của ông thậm chí còn mở rộng đến các cây cối địa phương; ông buồn lòng từ việc những tín đồ hái hoa hoặc bỏ chúng đi và ông cố đảm bảo rằng bất cứ khi nào trái cây được hái từ các cây của đạo tràng, nó sẽ phải luôn luôn được thực hiện theo cách mà cây chỉ bị ảnh hưởng ít đau đớn tới mức tối thiểu.

Trong suốt thời kỳ này (1925-50) trung tâm của đời sống đạo tràng là hội trường nhỏ nơi Sri Ramana sống, ngủ và thuyết giảng. Ông đã giành hầu hết thời gian trong ngày của ông ngồi ở một góc để tỏa ra sức mạnh thầm lặng của mình và đồng thời trả lời các câu hỏi từ luồng khách ghé thăm liên tục, những người đã tới thăm ông từ mọi nơi trên thế giới. Ông hiếm khi viết những ý tưởng của mình vào giấy và do đó, các câu trả lời bằng lời nói được đưa ra trong thời kỳ này (cho đến nay là tài liệu tốt nhất về cuộc đời của ông) đại diện cho nguồn giáo lý lớn nhất còn sót lại của ông. Những lời dạy bằng lời nói này được truyền ra một cách chân chính từ minh triết trực tiếp của ông rằng ý thức là thực tại tồn tại duy nhất.

Do đó, tất cả những lời giải thích và hướng dẫn của ông đều hướng đến thuyết phục những tín đồ của mình rằng đây là trạng thái thực sự và tự nhiên của họ. Rất ít những người theo ông có khả năng đồng hóa chân lý này trong dạng cao nhất và ít pha loãng nhất và vì vậy ông thường điều chỉnh giáo lý để phù hợp với sự hiểu biết hạn chế của người dân, những người đã đến gặp ông để xin lời khuyên. Khuynh hướng này có thể tạo ra sự phân biệt nhiều cấp độ khác nhau trong giáo lý của Ngài. Mức độ cao nhất có thể được diễn đạt bằng lời ông sẽ nói rằng ý thức duy nhất tồn tại. Nếu người khác hoài nghi phát ngôn này, ông có thể nói rằng nhận thức về sự thật này bị che khuất bởi những ý tưởng tự phụ của tâm trí và rằng nếu những ý tưởng này bị loại bỏ thì sau đó thực tại của ý thức sẽ được tiết lộ.

Hầu hết những tín đồ sẽ nhận thấy cách tiếp cận cấp cao này hơi quá lý thuyết – họ đắm chìm trong những ý tưởng tự giới hạn bản thân đến nỗi Sri Ramana khuyến khích họ rằng họ sẽ cảm thấy rằng sự thật về ý thức sẽ chỉ được tiết lộ cho họ nếu họ trải qua một thời gian tu hành lâu dài. Để làm hài lòng những người như vậy Sri Ramana đã quy định một phương pháp tự chú ý sáng tạo mà ông gọi là Vấn Ngã (Self-Enquiry). Ông đã đề xuất kỹ thuật này thường xuyên và mạnh mẽ vì thế nó được nhiều người coi là mô-típ đặc biệt nhất trong giáo lý của ông.

Ngay cả khi đó, nhiều người vẫn chưa hài lòng và họ sẽ tiếp tục yêu cầu lời khuyên về các phương pháp khác hoặc cố gắng thu hút ông vào các cuộc thảo luận triết học lý thuyết. Với những người như vậy Sri Ramana sẽ tạm thời từ bỏ quan điểm tuyệt đối của mình và cho lời khuyên thích hợp về bất kỳ mức độ nào mà nó được yêu cầu. Nếu trong những dịp như vậy mà ông chấp nhận và chứng thực nhiều những quan niệm sai lầm của vị khách đối với bản thân họ cũng chỉ nhằm thu hút sự chú ý của họ đến một số khía cạnh trong lời dạy của ông mà ông cảm sẽ giúp họ hiểu rõ hơn về quan điểm thực tế của họ. Không thể tránh khỏi, chính sách sửa đổi giáo lý này của ông để đáp ứng nhu cầu của những người khác nhau dẫn đến nhiều mâu thuẫn.

Ví dụ, ông có thể, nói với một người rằng bản ngã cá nhân là không tồn tại và sau đó quay sang người khác và mô tả chi tiết về cách bản ngã cá nhân hoạt động, tích lũy nghiệp và tái sinh. Một số người quan sát có thể nói rằng những tuyên bố mâu thuẫn như vậy có thể là cả hai đều đúng khi nhìn từ các quan điểm khác nhau, nhưng tuyên bố rõ ràng có giá trị hơn khi nó được xem từ quan điểm tuyệt đối về trải nghiệm của Sri Ramana. Điều vị thế này, ta có thể tóm tắt bởi tuyên bố của ông rằng ý thức duy nhất tồn tại, cuối cùng là thước đo chân lý duy nhất và tối hậu trong những tuyên bố khác nhau và mâu thuẫn. Các mức độ khác nhau tương ứng với độ pha loãng khác nhau của chân lý.

Ghi nhớ điều này, tôi đã cố gắng sắp xếp tài liệu trong cuốn sách này theo cách mà những lời dạy cao nhất của ông ấy có trước và ít nhất quan trọng hoặc những cái bị loãng nhất cuối cùng. Ngoại lệ duy nhất là một chương trong đó ông nói về những lời dạy tĩnh lặng của mình. Nó phải là ở một nơi nào đó gần đầu nhưng tôi thấy nó phù hợp hơn cho một nhiều lý do để đưa nó vào một phần khoảng nửa chặng đường cuốn sách. Tôi quyết định về cấu trúc tổng thể này vì hai lý do. Đầu tiên nó mang lại cho người đọc có cơ hội đánh giá tầm quan trọng tương đối của các ý tưởng được trình bày, và thứ hai, và quan trọng hơn, đó là phương pháp giảng dạy ưa thích của riêng Sri Ramana. Khi khách đến thăm gặp ông, ông sẽ luôn cố gắng thuyết phục họ với những giáo lý cấp cao và chỉ khi họ có vẻ không muốn chấp nhận chúng thì ông có giảm bớt câu trả lời của mình và phát ngôn từ một cấp độ tương đối hơn.

Những giáo lý đã được trình bày dưới dạng một loạt các các câu hỏi và câu trả lời trong đó Sri Ramana nêu quan điểm của mình về các chủ đề khác nhau. Mỗi chương được dành cho một chủ đề khác nhau và mỗi chủ đề được mở đầu bằng một vài nhận xét giới thiệu hoặc giải thích. Các câu hỏi và câu trả lời tạo thành phần lớn của mỗi chương đã được lấy từ nhiều nguồn và lắp ráp theo cách như vậy giống như chúng tạo ra vẻ ngoài của một cuộc trò chuyện liên tục. Tôi buộc phải áp dụng phương pháp này vì không có các cuộc đối thoại dài sẵn có bao gồm toàn bộ quan điểm về bất kỳ chủ đề cụ thể nào. Đối với những người quan tâm, các nguồn trích dẫn tạo nên các cuộc hội thoại đều là được liệt kê ở cuối sách. Sri Ramana thường trả lời các câu hỏi với một trong ba câu hỏi ngôn ngữ bản địa của Nam Ấn Độ: Tamil, Telugu và Malayalam.

Không có đoạn băng ghi âm nào được thực hiện và hầu hết các câu trả lời của ông là được các thông dịch viên chính thức của ông viết ra bằng tiếng Anh. Bởi vì một số thông dịch viên không hoàn toàn thông thạo Tiếng Anh, một số phiên âm khó hiểu không có từ ngữ tương ứng hoặc được viết bằng một thứ tiếng Anh khó hiểu, đôi khi khiến lời của Sri Ramana nghe giống như một người Victoria hào hoa. Tôi đã làm khác văn bản đã xuất bản bằng cách sửa chữa một số trường hợp tồi tệ nhất về vấn đề trên. Tôi cũng đã lược bỏ bớt những câu hỏi đáp đi lạc quá xa từ chủ đề đang được thảo luận. Xuyên suốt cuốn sách, trước câu hỏi đặt ra sẽ được viết là H, trước câu trả lời của Sri Ramana sẽ được viết là Đ.

Các văn bản gốc mà từ đó ghi chép các cuộc trò chuyện này được viết đặc trưng bởi rất nhiều chữ in hoa. Tôi có đã loại bỏ hầu hết chúng, chỉ để lại ba thuật ngữ, Guru (Đạo Sư), Self (Chân Ngã) và Trái tim (the Heart), được viết hoa nhất quán. Sri Ramana thường sử dụng các thuật ngữ này như từ đồng nghĩa với ý thức (consciousness) và bất cứ nơi nào ý nghĩa này được ngụ ý, tôi đã giữ lại cách viết hoa để tránh nhầm lẫn.

David Godman

❁ ❁ ❁
Nguồn: Nhận Thức Bất Nhị (Batnhi.net)

0 0 votes
Đánh giá bài viết

❁ Cánh cửa mở rộng ❁

guest

0 Bình luận
Inline Feedbacks
Xem tất cả bình luận
0
Bạn có suy nghĩ gì hay học được gì từ bài viết, hãy vô tư chia sẻ cùng nhau nhé!x