Trang chủ » #6 – Vô minh – Vở kịch của Thượng Đế

#6 – Vô minh – Vở kịch của Thượng Đế

by Hậu Học Văn
33 views

Lời Giới Thiệu

Chân Ngã (The Self)

#1 - Thực Tại - Tĩnh Lặng

#2 - Ba trạng thái Tỉnh, mộng, ngủ sâu

#3 - Hạnh phúc - Trái Tim

#4 - Ngã nhận thức & Ngã vô minh

#5 - Khởi sinh bản ngã - Giác ngộ Chân Ngã

#6 - Vô minh - Vở kịch của Thượng Đế

#7 - Loại bỏ tâm trí

#8 - Jnani (Người biết Chân Ngã)

#9 - Trạng thái của Jnani

#10 - Vấn ngã & Quy hàng

#11 - Vấn ngã - Ngã niệm - Thiền Định

#12 - Thực hành vấn ngã

#13 - Yoga - Truy vấn 'Tôi là Ai'

#14 - ''Tại sao tôi không cảm thấy nó?''

#15 - Truy vấn - Nhận biết Chân Ngã

#16 - Vấn ngã & những quan niệm sai lầm

#17 - Quy hàng

#18 - ''Nếu chỉ có quy hàng có đủ chứng ngộ được Chân Ngã không?''

#19 - Guru (Bậc Đạo Sư)

#20 - ''Ngài hay Guru có thể giúp chúng tôi nhận ra Chân Lý không?''

#21 - Ân điển của Guru

#22 - Sự tĩnh lặng & Sat-sanga

#23 - Sự tĩnh lặng & Guru

#24 - Thiền định & Yoga

#25 - ''Tôi nên thiền như thế nào?''

#26 - Mantra & Japa

#27 - Japa & Ajapa (bất thành lời)

#28 - Đời sống trong thế gian

#29 - Tu tập tâm linh - Ăn uống - Tình dục

#30 - Yoga

#31 - Luân xa - Yoga karma

#32 - Samadhi

#33 - Khải tượng & Quyền năng tâm linh

#34 - Những trải nghiệm tâm linh

#35 - Thực tại của thế giới

#36 - Luân hồi

#37 - Bản chất của Thượng Đế (God)

#38 - Đau khổ và Đạo đức

#39 - Karma - Định mệnh - Tự do ý chí

H: Làm thế nào mà cái không thực xuất hiện?

Đ: Hãy nhìn xem nó có hiện ra không. Từ quan điểm khác, không có cái gì gọi là không thực. Chân Ngã tồn tại một mình. Khi bạn cố gắng theo dõi bản ngã, cơ sở của nhận thức về thế giới và mọi thứ khác, bạn thấy bản ngã hoàn toàn không tồn tại và những sáng tạo bạn đang nhìn thấy cũng vậy.

H: Vở kịch (leela) của Thượng Đế làm tri thức về Chân Ngã quá khó, đúng là thật ác độc.

Đ: Biết Chân Ngã tức là hiện hữu như Là Chân Ngã, và hiện hữu có nghĩa là tồn tại, sự tồn tại của chính mình. Không ai phủ nhận sự tồn tại của một người giống như người ta không thể phủ nhận đôi mắt của chính mình, mặc dù ta không thể tự nhìn thấy chúng. Rắc rối nằm ở mong muốn đối tượng hóa Chân Ngã theo cách giống như bạn đối tượng hóa đôi mắt của bạn khi bạn đặt một chiếc gương trước chúng. Bạn có quá quen với việc đối tượng hóa đến nỗi bạn đã đánh mất kiến thức về bản thân bạn, đơn giản bởi vì Chân Ngã không thể được đối tượng hóa. Ai là người để biết Chân Ngã? Có thể biết được không? Mọi lúc bạn nói và nghĩ về cái tôi của bạn, nhưng khi được hỏi thì bạn lại phủ nhận kiến thức về nó. Bạn là Chân Ngã, nhưng bạn hỏi làm thế nào để biết Chân Ngã. Vậy thì vở kịch của Thượng Đế ở đâu và sự độc ác của nó ở đâu? Chính bở sự phủ nhận cái tôi này của mọi người mà các kinh sách nói về maya (ảo ảnh), leela (vở kịch),Vân vân.

H: Sự giác ngộ của tôi có giúp đỡ người khác không?

Đ: Có, chắc chắn rồi. Đó là sự trợ giúp tốt nhất có thể. Nhưng không có những người khác để mà giúp đỡ. Đối với một người chứng ngộ thì chỉ nhìn thấy Bản thân, giống như một thợ kim hoàn ước tính số vàng trong các món đồ trang sức khác nhau nhưng chỉ nhìn thấy vàng mà thôi. Khi bạn đồng hóa mình với cơ thể thì chỉ có hình tướng ở đó. Nhưng khi bạn siêu việt qua cơ thể của mình, những người khác biến mất cùng với ý thức cơ thể của bạn.

H: Với cây cối, thực vật, v.v.. cũng như vậy sao?

Đ: Chúng có tồn tại độc lập chút nào ngoài Chân Ngã không? Hãy tìm hiểu ra điều đó. Bạn nghĩ rằng bạn nhìn thấy chúng. Ý nghĩ được phóng chiếu ra từ Chân Ngã. Hãy tìm từ nơi nó khởi sinh lên. Suy nghĩ sẽ không còn trỗi dậy và Chân Ngã một mình sẽ vẫn duy tại.

H: Tôi đã hiểu một cách lý thuyết. Nhưng tôi vẫn thấy chúng ở đây.

Đ: Đúng. Nó giống như một rạp chiếu phim. Có ánh sáng trên màn hình và các hình bóng đổ ngang qua nó gây ấn tượng với khán giả vì sự phóng chiếu ra. Nếu trong cùng một vở kịch, một khán giả cũng được hiển thị trên màn hình như một phần của màn trình diễn, cả người xem và người được xem sau đó sẽ được trên màn hình. Hãy áp dụng điều này cho chính bạn. Bạn là màn hình, Chân Ngã đã tạo ra bản ngã, bản ngã được bồi đắp bởi những suy nghĩ được hiển thị dưới dạng thế giới, cây cối và thực vật mà bạn đang hỏi. Trong thực tế, tất cả những thứ này không là gì ngoài Chân Ngã. Nếu bạn nhìn thấy Chân Ngã, bạn sẽ thấy tất cả giống nhau, mọi nơi và mọi lúc. Không có gì ngoài cái Tôi tồn tại.

H: Vâng, tôi vẫn chỉ hiểu về mặt lý thuyết. Tuy nhiên, câu trả lời rất đơn giản, tôi vẫn thấy rằng mình chưa giác ngộ.

Đ: Ngay cả ý nghĩ ‘Tôi chưa giác ngộ’ cũng là một trở ngại. Trong thực tế thì Chân Ngã tồn tại một mình. Bản chất thực sự của chúng ta là mukti (giải thoát). Nhưng chúng ta đang tưởng tượng rằng chúng ta bị ràng buộc và đang thực hiện nhiều nỗ lực khác nhau, vất vả để trở nên tự do, trong khi chúng ta tất cả đều tự do. Điều này sẽ chỉ được thấu hiểu khi chúng ta đạt đến giai đoạn đó. Chúng ta sẽ ngạc nhiên rằng chúng ta đã điên cuồng cố gắng đạt được một cái gì đó mà chúng ta đã luôn và vẫn đang có. Một minh họa sẽ làm rõ điều này. Một người đàn ông đi ngủ trong hội trường này. Anh ta mơ rằng anh ấy đã đi một chuyến du lịch vòng quanh thế giới, đang đi lang thang trên đồi và thung lũng, rừng và đất nước, sa mạc và biển cả, trên các lục địa khác nhau và sau nhiều năm đi lại mệt mỏi và vất vả, anh ta trở lại đây, đất nước mình, đến Tiruvannamalai, vào đạo tràng và đi vào hội trường này. Ngay lúc đó anh ấy tỉnh dậy và thấy mình không di chuyển một inch nào từ nơi anh đã nằm xuống ngủ. Không phải anh ta trở lại hội trường này sau một nỗ lực vĩ đại, mà là anh ta đã và luôn ở trong hội trường. Nó chính xác là như vậy; Nếu nó được hỏi, ‘tại sao chúng ta đang tự do mà lại tự tưởng tượng mình bị trói buộc?’, tôi sẽ trả lời, ‘Tại sao bạn đang ở trong hội trường mà lại tưởng tượng rằng bạn đang trong một cuộc phiêu lưu trên thế giới, vượt qua đồi và thung lũng, sa mạc và biển? Đó tất cả đều là tâm trí hoặc maya (ảo ảnh).

H: Vậy làm thế nào mà vô minh và thực tại bất hạnh lại nảy sinh trong trường hợp của ajnani [một người chưa nhận ra Chân Ngã]?

Đ: Các ajnani chỉ nhìn thấy tâm trí chỉ là sự phản ánh của ánh sáng của ý thức thuần khiết phát sinh từ Trái Tim. Còn anh ta không biết gì về Trái Tim. Tại sao? Vì tâm trí anh ấy hướng ngoại và chưa bao giờ tìm kiếm nguồn của nó.

H: Điều gì đã ngăn cản ánh sáng vô tận, không phân biệt của ý thức phát sinh từ Trái Tim tự bộc lộ chính nó cho ajnani?

Đ: Giống như nước trong chậu phản chiếu ánh nắng mặt trời lớn trong giới hạn hẹp của chậu, ngay cả khi các khuynh hướng tiềm ẩn của tâm trí cá nhân, hoạt động như phương tiện phản ánh, bắt lấy ánh sáng vô tận, lan tỏa của ý thức phát sinh từ Trái Tim. Hình thức phản ánh này là hiện tượng được gọi là tâm trí. Chỉ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu này, các ajnani bị mê hoặc vào niềm tin rằng anh ta là một sinh thể hữu hạn (jiva), một bản thể cá nhân.

H: Những trở ngại của giác ngộ Chân Ngã là gì?

Đ: Đó là những thói quen của tâm trí. (vanasas)

H: Làm thế nào để vượt qua vanasas?

Đ: Bằng cách giác ngộ Chân Ngã.

H: Đúng là một vòng tròn luẩn quẩn.

Đ: Chính là cái bản ngã đã làm nảy sinh những khó khăn như vậy, tạo ra những trở ngại và sau đó tự chịu sự phức tạp của những nghịch lý rõ ràng. Hãy tìm ra ai đang thực hiện các yêu cầu và Chân Ngã sẽ được tìm thấy.

H: Tại sao những trói buộc tâm trí này quá bền bỉ?

Đ: Bản chất của sự trói buộc chỉ đơn thuần là ý nghĩ tai hại khởi sinh lên rằng ‘Ta khác với thực tại ‘. Vì một người chắc chắn không thể tách khỏi thực tế, hãy bác bỏ suy nghĩ đó bất cứ khi nào nó trỗi dậy.

H: Tại sao tôi không bao giờ nhớ rằng tôi là Chân Ngã?

Đ: Mọi người nói về trí nhớ và sự lãng quên mất sự viên mãn của Chân Ngã. Quên lãng và trí nhớ chỉ là những hình thái suy nghĩ. Chúng sẽ xuất hiện luân phiên nhau miễn là có suy nghĩ. Nhưng thực tại nằm ngoài những điều này. Trí nhớ hay sự lãng quên phải phụ thuộc vào một điều gì đó. Rằng cái gì đó cũng phải xa lạ với Bản thân, nếu không sẽ không có sự lãng quên. Trí nhớ và lãng quên chỉ được hình thành trên quan điểm của một bản ngã cá nhân. Khi một người truy vấn nó, họ sẽ không tìm thấy cái tôi cá nhân này bởi vì nó không có thực. Vì thế cái tôi này đồng nghĩa với ảo ảnh và vô minh (maya, avidya hoặc ajnana]. Để biết rằng không bao giờ có sự thiếu vô minh là mục tiêu của tất cả giáo lý tâm linh. Sự vô minh phải là của một người có nhận thức. Nhận thức là jnana (tri thức). Jnana là vĩnh cửu và tự nhiên, ajnana (phi tri thức) là phi tự nhiên và không thực.

H: Cho dù nghe được sự thật này, tại sao người ta vẫn mãi không thể thỏa mãn?

Đ: Bởi vì samskara [các khuynh hướng tinh thần bẩm sinh] đã không bị phá hủy. Trừ khi các samskara không còn tồn tại, sẽ luôn luôn có nghi hoặc và rối bời. Tất cả các nỗ lực đều nhằm phá hủy sự nghi ngờ và sự hoang mang. Để làm như vậy, rễ của chúng phải được cắt bỏ. Gốc rễ của chúng là samskara. Chúng sẽ không còn hoạt sinh hiệu quả dưới sự chỉ dẫn của Guru (Đạo Sư). Guru để mặc cho người tìm kiếm tự làm điều này nhiều để anh ta có thể tự mình phát hiện ra rằng không có sự vô minh. Nghe được sự thật [sravana] là giai đoạn đầu tiên. Nếu sự hiểu biết không vững chắc thì anh ta phải thực hành suy tư [manana] và suy ngẫm liên tục [nididhyasana] về điều đó. Hai quá trình này thiêu đốt mầm mống của các samskara để chúng trở nên vô hiệu. Một số người phi thường có được jnana (tri thức) không thể lay chuyển sau khi nghe sự thật chỉ một lần. Đây là những người tìm kiếm tiên tiến. Người mới bắt đầu sẽ mất lâu hơn để đạt được nó.

H: Tại sao vô minh lại khởi sinh cơ chứ?

Đ: Vô minh chưa bao giờ khởi sinh. Nó không có thực. Thứ mà tồn tại, duy chỉ có tri thức.

H: Vậy tại sao tôi không nhận ra nó?

Đ: Bởi do samskara. Dù sao hãy tìm ra ai là kẻ không nhận ra và hắn không nhận ra điều gì. Rồi mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng rằng không hề có vô minh.

H: Vậy sẽ là sai lầm nếu ta cố đặt ra một mục tiêu để bắt đầu?

Đ: Nếu có một mục tiêu để đạt được, nó không thể là vĩnh hằng. Cái mục tiêu phải đã ở ngay tại đây rồi. Chúng ta cố gắng đạt được mục tiêu với bản ngã, nhưng cái mục tiêu này tồn tại trước bản ngã. Cái mục tiêu này là siêu việt ngay cả trước khi chúng ta được sinh ra, tức là trước khi bản ngã sinh ra. Bởi vì chúng ta tồn tại nên bản ngã dường như cũng tồn tại. Nếu chúng ta coi Chân Ngã là bản ngã thì chúng ta trở thành bản ngã, nếu như coi là tâm trí chúng ta trở thành tâm trí, nếu coi như cơ thể thì chúng ta trở thành cơ thể. Đó là suy nghĩ hình thành nên những vỏ bọc theo nhiều cách. Các bóng trên mặt nước bị rung động. Có ai có thể ngăn chặn rung động của cái bóng? Nếu nó không còn rung lắc, bạn sẽ không nhận thấy nước mà chỉ có ánh sáng. Tương tự, đừng để ý đến bản ngã và các hoạt động của nó, nhưng chỉ nhìn thấy ánh sáng phía sau. Bản ngã là ý nghĩ ‘Tôi ‘. Cái tôi đích thực là Chân Ngã.

❁ ❁ ❁
Nguồn: Nhận Thức Bất Nhị (Batnhi.net)

0 0 votes
Đánh giá bài viết

❁ Cánh cửa mở rộng ❁

guest

0 Bình luận
Inline Feedbacks
Xem tất cả bình luận
0
Bạn có suy nghĩ gì hay học được gì từ bài viết, hãy vô tư chia sẻ cùng nhau nhé!x